Hà Giang được biết đến là một trong những điểm du lịch ăn khách nhất hiện nay, mặc dù có nhiều điểm du lịch là thế nhưng hiện nay nhiều huyện trên Hà Giang vẫn phải đối mặt với cái đói cái nghèo và luôn cần tới sự giúp đỡ của chính quyền địa phương, cũng như nhiều trung tâm từ thiện xã hội để cuộc sống bớt khó khăn hơn. Dưới đây Toptrust.vn sẽ liệt kê một vài huyện nghèo nhất ở Hà Giang luôn cần được giúp đỡ.
Có thể nói đây là một trong những huyện hiện
nghèo nhất của tỉnh Hà Giang, nơi đây là địa bàn cư trú của hơn 12.000 hộ gia
đình thuộc các dân tộc Tày, Nùng, Cờ Lao, Na Chí. Vì huyện tập trung chủ yếu dân tộc thiểu số nên trình độ nhận thức cũng như cuộc sống còn rất nhiều khó
khăn, số hộ nghèo tại huyện Hoàng Su Phì hiện 9.250 hộ, số trẻ em không được đến trường chiếm khoảng 23%, đến tuổi đi học trẻ
thường ở nhà trông em hoặc đi làm nương, chăm trâu bò phụ giúp gia đình. Bên cạnh
đó điều kiện tự nhiên vô cũng khó khăn chủ yếu là đồi núi dốc, vào mùa mưa thường
xảy ra lũ quét lũ ống. Hàng năm cứ đến mùa đông hay mùa bão lũ thường
có các bạn tình nguyện viên của các trường đại học đến đây làm từ thiện, quyên
góp quần áo, lương thực, dạy chữ miễn phí để giúp đỡ phần nào người dân nơi
đây.
Nơi đây khí hậu cùng thiên nhiên khắc nhiệt
2
Xín Mần
Giáp với biên giới Trung Quốc, cách trung tâm thành phố Hà Giang 120 km, Xín Mần là là một huyện vùng sâu vùng xa đường xá nên huyện Xín
Mần rất khó khăn chủ yếu là sỏi đá người dân không có đất để trồng trọt, mùa đông nơi đây rất khắc nghiệt vào
những ngày đông giá rét đậm rét hại trâu
bò thường hay bị chết vì lạnh. Nhà ở chủ yếu được làm bằng
đất hoặc lợp cọ, thùng xốp, tải dứa rất nghèo và đơn sơ, cả huyện hiện có 6 trường học nhưng các lớp học không có trang thiết bị, đa phần
là do tự chế hoặc người dưới xuôi nên quyên góp cũng như tình nguyện. Lớp học nằm
cheo leo trên vách núi, được đắp đất xung quanh bên trên thì lợp mái bờ rô, mùa
hè rất nóng mùa đông thì lạnh chưa kể đến mùa mưa hay nắng đều có thể xuyên qua
lớp mai che. Mặc dù hàng năm huyện Xín Mần luôn được nhà
nước quan tâm và đầu tư nhưng đến thời điểm hiện tại Xín Mần vẫn liệt kê vào
danh sách 40 huyện nghèo nhất cả nước.
Các ngôi nhà được đắp chủ yếu bắng đất
3
Đồng Văn
Cao nguyên đá Đồng Văn nơi có 14.700 hộ nghèo chiếm 71%, và chiếm 11% hộ cận nghèo, nơi chưa có đường đi, trẻ con đến tuổi đi học
nhưng không biết mặt chữ, người già cả vẫn hàng ngày nên rẫy làm nương, bữa cơm
trong nhà chỉ có khoai sắn độn cùng vài ngọn rau rừng. Mặc dù đã được đầu tư và đặc biệt quan tâm
nhưng cuộc sống của đồng bào vẫn không cải thiện, một căn nhà đất tại Đồng Văn
có thể có tới 6 đến 7 thế hệ nối tiếp nhau sinh sống, mặc dù đất đai nhiều
nhưng vì kỹ thuật canh tác của người dân vùng cao kém nên không đem đến hiệu quả
cao, nếu đi sâu vào trong bản có thể thấy nhiều nhà còn chưa có điện hoặc
có điện rất yếu kém con người sống xa so với xã hội bên ngoài.
Bà con phải thường xuyên nhận cứu trợ từ nhiều đơn vị
4
Mèo Vạc
Mèo Vạc hiện là một trong 6 huyện nghèo Hà Giang, có địa hình hiểm trở các điều kiện để sản xuất nông nghiệp vô cùng khó khăn người dân thiếu nước, thiếu đất canh tác. Từng được đánh giá là nơi có tiềm năng về
cung cấp phát triển ong rừng cũng như thịt trâu thịt bò, ngựa và đậu tương
nhưng trên thực tế Mèo Vạc vẫn là một huyện còn rất nhiều các hộ
nghèo chiếm 30% hộ nghèo thuộc tỉnh Hà Giang. Người dân đa số sử dụng nhiều vật dụng thủ công trong sinh hoạt, trường học và trạm y tế tại đây vật chất còn rất nghèo nàn. Trẻ
em đi học thường học bán trú vì đường đi lại khó khăn và hiểm trở, mỗi lần đi học thường phải mang nương thực theo cũng như tự nấu nướng trong trường. Vì là một huyện còn nhiều cái nghèo nên trẻ
em ở đây thường được học chung một lớp và không phân biệt độ tuổi, trẻ con ở Mèo
Vạc dường như không có thời gian chơi, thời gian rảnh phải đi phụ giúp bố mẹ
làm nương, nếu còn nhỏ thì ở nhà trông em, nấu cơm chăn trâu, cuộc sống vô cùng
thiếu thốn từ những thứ nhỏ nhất.
Nhà nằm chênh vênh giữa cao nguyên đá
5
Yên Minh
Yên Minh là huyện vùng cao của Hà Giang
cách thành phố 100km nơi có 17 xã 1 thị trấn trong đó có 15 xã nằm trong hộ nghèo hàng năm luôn cần sự hỗ trợ và giúp đỡ từ chính quyền địa phương, địa hình trên Yên Minh nhiều núi cao và núi thấp mùa hè thì khô hạn mùa đông thì thường xuyên xảy ra lũ quét, người dân trên đây chủ yếu là dân tộc Nùng, Dao, Tày,
Hát. Mặc dù đời sống có thể đầy đủ hơn so với vài huyện khác trong Hà Giang
nhưng trên thực tế Yên Mình vẫn còn là một xã tỉ lệ đói nghèo cao. Người dân quanh năm ngày tháng chỉ biết nên
rẫy làm nương, nấu rượu chăn nuôi, con người cũng như cây cỏ lớn nên tự do mà
không được chăm sóc đây đủ, hiện huyện vẫn còn những thủ tục bắt vợ cướp vợ về
làm dâu. Mặc dù đã được tuyên truyền cũng như đầu tư nhiều nhưng hiện nay đời sống
của con người vẫn chưa được nâng cao, hàng năm vẫn cần sự hỗ trợ từ cơ quan
chính quyền cũng như nhiều sinh viên tình nguyện.
Trẻ em đến tuổi không được đi học mà phải ở nhà làm
6
Quản Bạ
Quản Bạ là một trong 62 huyện nghèo nhất cả nước, có 13 xã và 1 thị trấn. Hàng năm cứ mỗi mùa đông đến trẻ em nơi đây lại phải nên nhận quần áo,
chăn chiếu từ những đội tình nguyện về dùng, riêng việc lo cho các em ăn đủ no
mặc đủ ấm cũng là một vấn đề chưa được khắc phục, vì trên thực tế nhiều hộ gia
đình sinh con quá dầy không có kế hoạch, có nhà có tới 4 - 5 người con, đứa lớn
nhất cũng chỉ 10 tuổi. Tài sản mỗi gia đình tại đây chỉ vẹn vẹn
vài bắp ngô cùng một vài con lợn do được xã hỗ trợ, nhiều năm nay huyện Quản Bạ
luôn được các đơn vị nhà hảo tâm hỗ trợ về lương thực cũng như quần áo ấm một
cách đều đặn thì may ra mới đủ trang trải cuộc sống tạm bợ qua ngày.
Hầu hết các hộ gia đình đều đông con
Bên cạnh sự phát triển kinh tế của nhiều tỉnh thành, thì đâu đó trên vùng núi cao nguyên đá người ta cũng chỉ có một mong ước nhỏ nhoi được ăn đủ no, mặc đủ ấm, biết đọc biết như bao người khác mà sao lại khó khăn đến thế.